truyen chuyen do em quyet dinh
Huyền Huyễn: Nữ Đế Chuyển Sinh Thành Nữ Nhi Của Ta! chương 22: trẫm quyết định trừng phạt nghiêm khắc, ba ngày không để ý tới ngươi! (đánh giá ~ ) - Cập nhật các chap truyện Huyền Huyễn: Nữ Đế Chuyển Sinh Thành Nữ Nhi Của Ta! nhanh nhất tại TruyenchuTH.com
Đọc truyện [H+] Em là của tôi, Shinobu ngốc - Chap 7: Chẳng phải là do tôi quyết định sao trên điện thoại, cập nhật hằng ngày. 6 #chuyen ver luba mieng doc thanh doi dung quang chuong 30 #one piece #Vkook an nhiên #Dr stone #dinhanh #drama luoigroup chuyen art trong team #kpop is life p1 longguo amp
2. To chúc các Phiên chuyên de dôt xuat cüa Ban Chi dao dê giåi quyet ngay các khó khän, vu'óng mic phát Sinh Ðon vi chù trì tô chúc trien khai: Trung tâm Thông tin - ÐŒn vi thuðng truc và Tô công tác giúp viêc cùa Ban Chi dao. 3. Pho bien, tuyên truyen ve tình hình triên khai, dinh hu'úng chuyên dôi
dôi, bô sung mêt sô nghi dinh quy dinh chi tiêt thi hành Luât Ðât dai; Nghi dinh 148/2020/NÐ-CP ngày 18/12/2020 Chính phi sia dôi, bô sung mêt sô nghi dinh quy dinh chi tiêt thi hành Luât Ðât dai; Thông 02/6/2014 Thi nguyên và Môi trvòng quy dinh hô sc giao dât, cho thuê dât, chuyên muc
Truyện ngắn. Đang cập nhật. 19-10-2022. Những chuyện thường ngày . 0 lượt thích / 0 lượt đọc. Đọc Truyện. Những ngày bình thường của tôi và những người bạn:)) Tags: Chương Mới Nhất. 1; Danh sách Chương. 1; Có thể bạn thích? u232022. penalty.
Ich Will Dich Näher Kennenlernen Englisch. Chuyện Do Em Quyết Định Tác giả Dung Quang Tên convert Chuyện này ta quyết định Thể loại Hiện đại,miệng tiện, ấm áp, HE… Số chương 50 Chương + 4 Ngoại Truyện Convertor Tamquay Raw Biên Tập [Phương] Poster TYS Quotes – Confession Ngôn Tình Couple Trần Thước – Dư Điền Điền Giới Thiệu “Này, này, cậu biết tin gì chưa ? Nghe nói y tá Dư khoa nhi tỏ tình với bác sĩ Trần khoa ngoại đấy !” Cả ngày hôm nay, Dư Điền Điền đã nghe không biết bao người đồn thổi chuyện hiểu lầm cô tỏ tình với bác sĩ Trần rồi. Sau khi lo lắng một hồi, cô tự an ủi bản thân , mình và bác sĩ Trần không ở cùng khoa, bác sĩ Trần nhất định sẽ không biết tin đồn này ! Không ngờ tới giờ tan việc , bác sĩ Trần lại tự mình đến gặp cô “Y tá Dư , nghe nói em thầm thích tôi ? “ …. Nhiều năm sau đó , Dư Điền Điền mới biết, người tạo tin đồn bậy bạ ngày đó không phải ai khác mà chính là bác sĩ Trần … P/s Ngoại truyện tác giả chỉ viết trong SXB bên Trung , nếu như có ai đăng lên mạng mình sẽ edit lại còn không thì thôi nhé hehee ***** Quotes
Cùng đọc truyện Chuyện Do Em Quyết Định của tác giả Dung Quang tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại convert Chuyện này ta quyết địnhThể loại Hiện đại, miệng tiện, ấm áp, HE…Số chương 50 ChươngConvertor [email protected]Raw QuickTranslate , Baike,…Biên Tập [Phương]Couple Trần Thước – Dư Điền Điền“Này, này, cậu biết tin gì chưa ? Nghe nói y tá Dư khoa nhi tỏ tình với bác sĩ Trần khoa ngoại đấy !”Cả ngày hôm nay, Dư Điền Điền đã nghe không biết bao người đồn thổi chuyện hiểu lầm cô tỏ tình với bác sĩ Trần khi lo lắng một hồi, cô tự an ủi bản thân , mình và bác sĩ Trần không ở cùng khoa, bác sĩ Trần nhất định sẽ không biết tin đồn này !Không ngờ tới giờ tan việc , bác sĩ Trần lại tự mình đến gặp cô“Y tá Dư , nghe nói em thầm thích tôi ? “….Nhiều năm sau đó , Dư Điền Điền mới biết, người tạo tin đồn bậy bạ ngày đó không phải ai khác mà chính là bác sĩ Trần …
Trước đây ,Dư Điền Điền đã nhìn thấy Trần Thước rất nhiều lần, nhưng cũng chỉ là nhìn thấy mà thôi,những chuyện còn lại về anh đều là nghe người ta nói anh ta làm việc ở khoa ngoại rất được lòng bệnh nhân, đến cả viện trưởng cũng phải nể anh ta ba nói tướng mạo anh ta rất ưa nhìn, gia đình ưu tú, mỗi tội tính cách và cái miệng vô cùng lợi nói trong bệnh viện không thiếu nữ bác sĩ và y tá đều thích anh ta, nhưng tất cả đều ngại tính cách ấy của anh, không ai dám can đảm tiến tới thổ đại hội toàn viện mỗi tháng một lần Dư Điền Điền đã gặp anh rất nhiều lần, nhưng chính xác mà nói lần đầu tiên cô gặp anh là sau 2 năm làm việc tại bệnh ấy cơm nước vừa xong xuôi, Dư Điền Điền kêu gọi Lục Tuệ Mẫn cùng đi siêu thị mua hoa quả, Lục Tuệ Mẫn lại đang chơi game vô cùng hào hứng,cô nàng không chút nghĩ ngợi liền từ chối đi cùng.“Tớ muốn chuối tiêu lê và táo nhé, nhớ rõ sữa nhất định phải mua của nhãn hiệu Quang Minh,hiệu Thiên Hữu uống không ngon tí nào!” Nàng ta vừa bận chơi game nhưng cũng không quên tốn chút thời gian nhắc nhở cô một Điền Điền trước khi ra cửa liền liếc mắt nhìn cô một cái, “Vâng, thưa lão phật gia! Ngài cứ chơi game của ngài đi, nhưng đừng uốn éo người như vậy nữa không chừng cột sống bị vẹo còn cong hơn bộ ngực của ngài nữa đấy!”Mỗi ngày ngoại trừ thời gian đi làm thì chính là ngồi trước máy tính chơi game, làm vậy xương sống có thể khỏe được mới Điền Điền là y tá khoa nhi, Lục Tuệ Mẫn là y tá khoa ngoại, hai người là bạn học đại học, hiện tại đang thuê chung một căn hộ chung cư, nơi này cách bệnh viện cũng không xa, nếu đi bộ tới bệnh viện chỉ cần 20 phút là Điền Điền vừa mua xong đống hoa quả đi ra khỏi siêu thị, cô thở hổn hển xách đống đồ ra khỏi thang máy thì từ xa liền nhìn thấy đứng trước cửa siêu thị là một đám người, không biết đang cãi nhau vì chuyện gì. Cô đi đến gần đám người cố rướn cổ vào coi, chỉ thấy giữa đám người là một bà lão đang nằm, sắc mặt trắng bệch, hình như đã bị ngất một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi ngay bên cạnh bà, anh vừa kêu gọi đám người xung quanh gọi điện thoại cấp cứu, lại vừa thực hiện công việc cấp cứu khẩn lấy một lọ thuốc nước từ trong hộp thuốc y tế bên cạnh, một ống tiêm, giọng nói gấp gáp hỏi mọi người chung quanh “Có ai từng học qua y học không , hoặc là biết cách tiêm tĩnh mạch cũng được?”Dư Điền Điền nhận ra bà lão này hẳn là bị nhồi máu cơ tim, tình huống vô cùng nghiêm trọng, phải mau chóng tiến hành công tác cấp cứu, cần thực hiện phương pháp ép tim bên ngoài đồng thời tiêm tĩnh mạch giảm đau bên trong, một mình người đàn ông này không thể cùng lúc thực hiện hai công việc nhanh chóng đây đám người ra tiến vào “Tôi có thể làm, tôi là y tá!”Người đàn ông kia nhìn cô một chút, cũng không biết có chấp nhận cô hay không, nhưng hiện tại đang là tình huống khẩn cấp, anh ta không thể nghĩ nhiều, anh liền đưa ống tiêm và hộp thuốc nước trong tay cho cô“Thuốc giảm đau gây tê 4 milligram, tiêm vào tĩnh mạch.”Giọng nói vang lên mạnh mẽ, vừa nói xong anh liền bắt đầu tiến hành phương pháp ép tim xoa bóp lồng ngực và hô hấp nhân người xung quanh im lặng như tờ, mọi người đều nín thở quan sát chuyện Điền Điền tay có hơi run, thuật lại lời dặn của bác sĩ một lần, rồi chuẩn bị tinh thần nâng cổ tay của bà lão lên, nhưng càng làm cho người ta đau đầu hơn là mạch máu của vị này rất nhỏ không thể tìm được, cô vỗ tay bà lão thật nhiều lần nhưng cũng không thể tìm thấy mạch máu của thế mọi người đều nhìn cô vỗ cổ tay bà lão bộp bộp liên tục, một cái lại một cái, hoàn cảnh đang rất xấu đàn ông trẻ tuổi chau mày quay đầu nhìn cô, Dư Điền Điền cho rằng chính mình sẽ bị mắng, cô cảm thấy rất lo sợ. Nhưng người đàn ông ấy không mắng cô, ngược lại anh nhẹ nhàng an ủi cô “Không sao hết, cô đừng hốt hoảng, cô làm rất tốt, bình tĩnh một chút rồi làm lại là được.”Anh nhìn cô, trong ánh mắt tràn đầy sự cổ vũ và niềm tin Điền Điền cảm thấy trong lòng cảm kích vô cùng, kiên trì châm kim, nhưng cả hai lần đều không thể châm đúng vào mạch trong lúc khẩn trương, tóc cô đột nhiên bị bung ra, người đàn ông không nói câu nào liền nhanh chóng kéo chiếc dây buộc tóc đuôi ngựa trên đầu cô xuống,cúi người nhắc nhở cô “Buộc chặt cổ tay, tiêm vào phần khuỷu tay!”Cô nhanh chóng nghe theo, đẩy ống xilanh tiêm từ từ cho đến khi hết thuốc, cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, anh đã bắt đầu chầm chậm làm phương pháp ép cơ tim cho bà mắt của anh cực kỳ nghiêm túc, chau mày rồi lại mím môi thật chặt,anh cũng không để ý chính mình đang mặc chiếc áo khoác dài màu xám, cứ như vậy không e ngại gì mà quỳ trên mặt đất tiến hành cấp cứu thương rất nhanh liền tới, nhân viên y tế đẩy đám người xung quanh, mang cáng đưa Điền Điền lùi qua một bên, nhìn người đàn ông nói vài lời đơn giản với bác sĩ cấp cứu“Tôi là bác sĩ ngoại khoa của Bệnh viện số hai. Bệnh nhân tuổi tầm khoảng sáu mươi, đột phát nhồi máu cơ tim, trước mắt đã tiến hành ép tim xoa bóp đơn giản và hô hấp nhân tạo, hơn nữa đã tiêm vào tĩnh mạch thuốc giảm đau 4 milligram.”Những chuyện về sau cũng rất đơn giản, bà lão liền được mọi người đưa lên xe cấp cứu, đoàn người cứu thương ồn ào ồn ào cuối cùng cũng người xung quanh đều vỗ tay, mồm năm miệng mười khen ngợi bọn Điền Điền có chút xấu hổ, ngẩng đầu liền nhìn thấy người đàn ông kia đang quay đầu lại, đi vài bước về phía người anh rất cao, một thân mặc chiếc áo khoác dài màu xám nhạt càng tôn vẻ mạnh mẽ của con người anh, dưới ánh đèn đường vàng mờ chiếu rọi khuôn mặt anh vô cùng rõ ràng, điểm hấp dẫn người khác chú ý nhất vẫn là cặp mắt tối đen mà lóe sáng khác mắt anh giống như những ngôi sao trong bầu trời đêm, lại giống như một mặt hồ phản chiếu non sông tươi cô có chút đỏ lên, xấu hổ gọi anh một tiếng “Bác sĩ Trần.”Trần Thước nhìn thẳng vào cô, “Cô biết tôi sao?”Trong lòng cô có chút thất vọng nhỏ, tuy rằng hai người không làm chung một khoa, nhưng tốt xấu gì anh cũng ở tầng hai cô ở tầng bốn, cho tới hôm nay đã làm việc với nhau suốt 2 năm rồi…Dư Điền Điền rất nhanh liền vứt bỏ chút thất vọng còn lại, cong khóe miệng nói với anh“Tôi là Dư Điền Điền – y tá khoa nhi làm ở tầng bốn của Bệnh viện số 2. Bác sĩ Trần, may nhờ có anh , nếu không có anh ở đây, vừa rồi —— ““Vừa rồi biểu hiện của cô thực sự rất kém!” Trần Thước vẻ mặt lẫn lời nói rất nghiêm túc mà cắt đứt lời Điền Điền sợ đến ngây Thước lại hoàn toàn không để ý tới nét mặt của cô, gương mặt đáng ghét hung hăng trách mắng cô“Y tá khoa nhi tầng bốn phải không? Nhìn mặt cô thì tuổi tác cũng không còn trẻ, hành nghề ít nhất cũng mấy năm rồi? Cô nói xem mấy năm qua cô làm việc thế nào? Tiêm tĩnh mạch chỉ là một thủ thuật thông thường, không phải đẩy thuốc nước vào bình xilanh tiêm một cái là được sao? Môn chuyên ngành làm sao cô tốt nghiệp được thế! Không thấy mạch máu thì không biết buộc chặt cổ tay tìm mạch máu sao? Mạch máu ở cổ tay không tìm được, chẳng lẽ cũng không biết đổi chỗ tiêm vào khuỷu tay sao?”Anh nói một hơi dài, câu trước ác liệt hơn câu sau, đôi mắt kia không phản chiếu cảnh đẹp như trước nữa, mà giờ đây tràn đầy sự khinh thường cùng tức Điền Điền khiếp sợ liền nhanh chóng biện hộ cho bản thân một câu “Là vì tôi quá khẩn trương, bởi vì tình huống quá nguy cấp, tôi —— ““Tình huống quá nguy cấp thì có thể làm việc chậm chậm chạp chạp sao? Tình huống quá nguy cấp có thể biện hộ cho một y tá có biểu hiện giống như kẻ ngốc chân tay luống cuống trong thời điểm quan trọng sao?”Trần Thước lạnh lùng nhìn cô, cuối cùng không khách khí chút nào ném thêm một câu“Dư Điền Điền đúng không? Biểu hiện của cô hôm nay làm tôi phải nhìn y tá của bệnh viện số 2 với cặp mắt khác xưa đấy, làm việc còn không bằng thực tập sinh chưa tốt nghiệp! Khoa nhi tầng bốn có y tá như cô, quả thực là như hổ thêm cánh, giống như thần thánh vậy!”“Nhưng… nhưng không phải vừa rồi anh còn nói —— ““Nói cô làm rất tốt đúng không? Nói cô đừng khẩn trương cứ làm từ từ đúng không?” Trần Thước nhanh chóng tiếp lời, vẻ mặt nghiêm nghị mắng cô, “Là vì tôi sợ nếu cô cứ tiếp tục run rẩy như vậy, bệnh nhân cũng sắp bị cô làm tắt thở mà chết rồi! Cô còn rất có bản lĩnh đấy, tiêm cũng tiêm không tốt, nhưng tìm chỗ để tiêm lại rất khá đấy! Cô cảm thấy bản thân mình làm vô cùng tốt, tốt đến mức không thẹn với lương tâm trực tiếp muốn người ta khen ngợi cô sao? Tôi đang khen cô sao? Hả?”Nói xong những lời giễu cợt này, hình như anh càng giận dữ hơn, đầu cũng không quay lại mà xoay người rời đi ngay, để lại một đám người quay mặt nhìn nhau, đứng giữa đám người là Dư Điền Điền sắc mặt từ hồng chuyển sang trắng, một câu cũng không nói được.…Mùa đông khắc nghiệt gió tạt vào mặt sắc như dao, lạnh như băng, không nể tình chút lạnh đến mức co người lại một cái, chỉ cảm thấy cơn tức trong lồng ngực quả thực chỉ muốn nổ tung. Nhưng trong tiềm thức lại rõ ràng nhận ra những lời chỉ trích của Trần Thước rất có đạo lý, biểu hiện vừa rồi của cô quả thật là kém cỏi !Cô khom lưng nhặt chiếc túi rách đã rơi vài quả, cũng không nhặt dây buộc tóc Trần Thước kéo xuống, cứ như thế không nói một lời mà rời đi.***Buổi tối hôm nay, tâm trạng Dư Điền Điền vô cùng không tốt, từ lúc mới vào phòng đã bắt đầu leng keng leng keng gây ra tiếng tiên là đem túi hoa quả đánh rầm một tiếng vứt xuống bàn trà, sau đó đá rớt đôi dép lê đặt trước cửa phòng tắm, lúc tắm rửa xong cũng không biết làm gì mà đống chậu rơi lung tung dưới mặt đất, nói tóm lại tiếng động lớn nhỏ vang lên không cả Lục Tuệ Mẫn đang chơi game rất hăng say, cũng không nhịn được mà tháo tai nghe, đáp trả lại tiếng ồn ào của cô “Dư Điền Điền, ai đã làm gì cậu hả? Cậu đang muốn phá nhà sao?”“Tớ muốn phá đấy thì sao!” Dư Điền Điền khó thở hổn hển hét một tiếng từ phòng tắm vọng ra.“Ơ, là ăn phải thuốc nổ rồi à?” Lục Tuệ Mẫn líu Điền Điền đẩy cửa phòng tắm rầm một cái, người quấn khăn tắm bước ra“Hôm nay tớ gặp được bác sĩ Trần khoa ngoại của các cậu! Trước kia nghe các cậu nói anh ta rất đẹp trai, chỉ là tính cách hơi khó chịu, tớ còn cãi hộ giúp anh ta, bản thân tự cảm thấy mấy năm nay đã là soái ca thì làm chuyện gì cũng không phạm pháp, tính tình hơi tệ một chút cũng có sao? A a a, đúng là hôm nay tớ tự nhấc đá đập trúng chân mình mà!”“Làm sao vậy làm sao vậy? Anh ta đã làm gì mà cậu tức giận thế này?” Lục Tuệ Mẫn dứt khoát ném chuột máy xuống đi về phía cô, “Mau mau mau, kể cho mình nghe đi.”“Không có gì đáng kể cả!” Dư Điền Điền tức giận đến mức dậm chân, kết quả chiếc khăn tắm lỏng lẻo đang bó trước ngực cứ như vậy từ từ… rơi to trừng mắt nhỏ mấy giây, Dư Điền Điền rốt cuộc cũng hồi phục lại, nhích người một chút rồi khom lưng xuống nhặt khăn tắm rồi chạy biến về phòng. Để lại mình Lục Tuệ Mẫn đơ người đứng tại chỗ, lặng lẽ dụi mắt một này, chuyện này quả thật không có thể phòng bị chút nào…Cô nàng cúi đầu nhìn nhìn bộ ngực nhỏ của mình, tức giận xì một tiếng khinh miệt,“Đều là đại tiểu thư như hoa như ngọc, dựa vào cái gì Dư Điền Điền cậu lại lớn hơn tớ hai size cơ chứ?”Giọng nói Dư Điền Điền từ trong phòng mạnh mẽ truyền tới “Đây là trời cao phó thác sứ mệnh trọng đại cho tớ, trước phải khuyếch đại ngực, sau phải đạt size lớn nhất!”Lục Tuệ Mẫn cười ha ha hai tiếng, “Dư Điền Điền cậu đừng quên tớ đang có dì cả, có bản lĩnh cậu đừng ra đây, trên tay tớ đang cầm băng vệ sinh đấy, không để cậu dính chút máu tớ sẽ không mang họ Lục nữa!”***Đêm hôm ấy, Dư Điền Điền mơ một giấc mộng, trong mơ cô thấy mình đang đứng trước cuộc họp của bệnh viện thực hành tiêm tĩnh mạch, kết quả là không thể châm kim tiêm được, cô gấp đến mức đầu toát mồ thời khắc mấu chốt đột nhiên có người xông lên đài cô vũ cho cô “Dư Điền Điền cô làm được! Cô sẽ làm rất tốt!”Vì thế cô kích động châm một cái liền thành đó người nọ liền biến thành một quả dưa có lỗ tai thật lớn, xông thẳng về phía cô mà ra sức mắng mỏ “Với kỹ thuật tệ hại này của mình, cô còn không biết xấu hổ đòi làm y tá? Cô không sợ làm bệnh nhân tắt thở mà chết sao?”Thời điểm tỉnh lại ngoài cửa sổ bầu trời vẫn đen như mực, trong lòng cô vẫn còn thấy sợ hãi,cô vươn tay tới chiếc tủ đầu giường lấy cốc nước,cuối cùng lại không để ý liền đánh rơi cốc nước, ầm một tiếng, chiếc cốc thủy tinh vỡ tan .Cô mơ hồ cảm thấy, một ngày mới có thể sẽ chẳng tốt đẹp chút nào.
Dưới sự chú ý của cả hội trường, Dư Điền Điền ôm tâm trạng đau thương coi như sắp bị hành hình mà lên nhiên cô biết đây là Trần Thước đang đáp lễ lại cho cô, chuyện làm mẫu sắp tới tuyệt đối sẽ không thuận lợi, nhưng bất luận như thế nào cô cũng không ngờ nó không thuận lợi đến mức cô làm cái gì cũng phạm phải lỗi Thước coi như là kẻ thông minh, vì muốn làm khó cô nên cũng không thể hỏi Dư Điền Điền làm việc ở bệnh viện nào , bằng không đây coi như là đập biển hiệu của bệnh viện mình còn gì, cho nên anh chỉ làm bộ làm tịch hỏi “Vị y tá này tên là gì đây?”Dư Điền Điền đã nhìn thấu ý đồ của anh, chẳng qua anh ta chỉ muốn làm cô mất mặt, cho nên cô nghiêm túc nói với anh “Cũng chỉ là cái tên thôi, không đáng bận tâm? Bác sĩ Trần, chúng ta trực tiếp vào chủ đề đi, đừng làm lãng phí thời gian quý giá của mọi người!”Dưới sân khấu vang lên một trận cười Thước muốn Dư Điền Điền thực hiện kỹ thuật tiêm cơ bản, trên bàn đã đặt sẵn mô hình người bằng nhựa cùng các loại dụng cụ cần Điền Điền cũng không khách khí, cầm lấy ống tiêm liền hỏi “Đầu tiên phải tiêm vào đâu?”Trần Thước như cười như không nhìn cô, xoay người nhìn xuống sân khấu nói với mọi người“Sau đây tôi muốn chỉ ra sai lầm đầu tiên trong thao tác của vị y tá này đó là Sơ sẩy không cẩn thận’, trước khi tiến hành tiêm thuốc cô ấy không nghiêm túc chấp hành theo các bước chuẩn bị đã được học. Cụ thể khi chuẩn bị tiêm lại không kiểm tra dụng cụ đã được tiêu độc hay chưa, chất lượng của thuốc đã qua kiểm tra hay chưa, sai lầm cơ bản nhất dễ nhận thấy là ở chỗ, cô ấy không mặc đồng phục y tá, càng không rửa tay trước khi đeo găng tay khử trùng.”Dư Điền Điền kinh ngạc nhìn anh, “Tôi chỉ nghĩ anh yêu cầu tôi thực hiện kỹ thuật tiêm thuốc, chứ đâu phải thực sự đang tiêm, tiêu độc cái gì, kiểm tra loại thuốc nào? Hơn nữa ở đây lấy đâu ra đồng phục y tá cùng găng tay khử trùng?”Trần Thước nghiêng đầu quay lại nhìn cô, mỉm cười nói “Cứ coi như là thực hành, không có điều kiện để cô tiến hành kiểm tra các loại thuốc, cô cũng nên trình bày với mọi người mình đã bỏ qua những giai đoạn nào, tôi cho rằng đây là quy tắc về thao tác cơ bản mà một người y tá phải có.”Dư Điền Điền nhịn nhịn quá trình tìm lỗi sai Trần Thước vẫn chưa kết thúc, khi cô cầm kim tiêm chuẩn bị tiêm thuốc thì anh lại quay xuống sân khấu nói với mọi người“Sau đây tôi muốn chỉ ra sai lầm thứ hai trong thao tác của cô, khi bạn chọn ống xilanh cùng kim tiêm thích hợp thì phải căn cứ vào thể trạng của bệnh nhân là béo hay gầy cùng tính chất của nước thuốc mới có thể chọn được, nhưng vị y tá này cũng không quan sát mô hình người của chúng ta, cũng không kiểm tra tính chất loại thuốc cần tiêm vào là loại nào, đã vội vàng lựa chọn kim tiêm.”Anh chỉ vào chiếc kim tiêm Dư Điền Điền đang cầm trong tay, sau đó nói “Lần này loại thuốc mà chúng ta phải dùng là Ribavirin[1] , mà mô hình người này thuộc loại cân nặng hạng trung, rất hiển nhiên, chiếc kim tiêm lớn như thế này, không thích hợp tiến hành tiêm vào mạch máu.”[1] Ribavirin một loại thuốc kháng virut viêm gan, sởi , thủy đậuDưới sân khấu đã không còn ai cười Thước vừa nói đến kiến thức y học,tất cả mọi người đều tự động vào trạng thái cẩn thận lắng nghe với thái độ rất nghiêm túc, chỉ sợ ngoại trừ Dư Điền Điền, không ai biết trong lòng anh kỳ thật đang nghĩ phải chỉnh cô thế quá trình tiếp theo sau đó, gần như bước nào Dư Điền Điền thực hiện đều bị anh bắt được lỗi trí lựa chọn để tiêm vào lại không tránh chỗ người ta đang có vết xước, hay để một chút thuốc nước bốc hơi ra không khí cũng coi như là lãng phí thuốc của bệnh viện, tình tự kiểm tra máu lại bị thiếu bước…Dư Điền Điền không thể nhịn nổi anh nữa, cô đè thấp giọng nói chất vấn Trần Thước “Anh nói đã đủ chưa? Còn muốn chỉnh tôi tới lúc nào? Kiểm tra máu kiểm tra máu đấy, đây không phải chỉ là một mô hình người bằng nhựa thôi sao? Máu cũng không có bắt tôi kiểm tra cái rắm ấy!”Trần Thước liếc nhìn cô một cái, lại quay sang nói với mọi người dưới sân khấu“Mọi người đều biết, tại các trường đại học y ở nước ta thì sinh viên khoa y có rất ít cơ hội tiến hành thực nghiệm huấn luyện, chỉ có thể tập luyện với mô hình người là chính. Nếu như ai có thói quen xem thường những bước cơ bản, lại cho đây chỉ là mô hình bằng nhựa nên bỏ qua những bước cần phải làm, chỉ sợ khi vào thực tập ở bệnh viện,sẽ không mấy ai có thể thuận lợi thông qua bài kiểm tra cuối cùng. Điểm này, tôi hi vọng mọi người đều nhớ, cho dù không phải đối mặt với bệnh nhân thật sự, cũng phải luôn luôn ghi nhớ đã làm nghề y thì phải cẩn thận, đừng nên ôm tâm lý may mắn mà tìm kiếm cơ hội lười biếng bỏ qua những bước cơ bản, đó không phải làm bác sĩ để cứu người, mà chính là làm bác sĩ để hại người.”Anh cũng không trực tiếp phê bình Dư Điền Điền, nhưng từng câu từng từ đều như một cái tát đánh thẳng vào mặt người đều nhìn cô đứng trên đài, mà cô đang cầm ống tiêm không thể động đậy, cuối cùng chỉ có thể cố nén cảm giác nhục nhã mà đưa mũi tiêm đẩy vào trong cơ thể của mô tự hỏi đến bước này chắc hẳn không có gì để sai nữa, nhưng Trần Thước chính là người có bản lĩnh như vậy đấy, chẳng sợ cô không làm gì sai, anh cũng có thể tìm ra đúng lỗi sai trí mạng nhất.“Kỹ thuật tiêm vào cũng không có vấn đề gì, động tác gọn gàng nhanh chóng.” Câu nói đầu tiên của anh còn để Dư Điền Điền thở nhẹ một chút, nhưng đến câu tiếp theo lại làm nét mặt cô biến đổi, “Nhưng chỉ cần sai một bước nhỏ, cả quá trình sẽ thất bại.”Trần Thước cầm lấy túi thuốc nước, giơ lên cho mọi người nhìn, “Tôi cố ý chọn một ống thuốc Ribavirin đã hết hạn sử dụng, nhưng vì vị y tá này không chú ý nên đã không kiểm tra hạn sử dụng, vì vậy nếu bây giờ mô hình này chính là người thật, chỉ sợ họ nhất định đã bỏ mạng dưới mũi tiêm ma quỷ này rồi.”Dư Điền Điền mặt từ hồng chuyển sang trắng bản không phải cô đang lên đài làm mẫu cho mọi người, mà là vì cô biết rõ xuống đài sẽ không tử tế nhưng lại bất đắc dĩ phải đi lên chịu mất mặt!Trần Thước xoay đầu lại nhìn cô khẽ cười “Cám ơn vị y tá này phối hợp, cô làm cũng rất tốt, những điều sai cơ bản tôi muốn nhắc nhở mọi người thì cô đều làm được, những điều tôi muốn nói đã hết. Mời cô về chỗ ngồi.”Lại là một trận cười vang lên, vậy mà mọi người dưới sân khấu còn hoan hô và vỗ tay vô cùng sôi biết là họ đang chúc mừng cô trở thành kẻ hề được nhiều người chú ý, hay là chúc mừng Trần Thước phối hợp rất tốt với vai hề này mà giành được chiến thắng phút này, Dư Điền Điền thật sự rất muốn đạp một cái thật mạnh vào khuôn mặt của kẻ đang được mọi người cổ vũ kia, nhưng cô biết mình không làm duy nhất cô có thể làm là liên tục hít thở thật sâu,cố gắng không để mình xấu hổ đến mức đôi mắt đỏ lên, cuối cùng nặng nề liếc mắt xuyên thủng Trần Thước một cái, không nói tiếng nào rồi xuống cái vỗ tay kia liền giống như những tràng pháo tay châm chọc đang tát lên mặt cô, mà cô cũng không quay về chỗ ngồi của mình, trực tiếp đi thẳng về phía cửa lớn của hội trường..Một giây cô cũng không muốn ở lại đây bao nhiêu cảm giác xấu hổ, thì có bấy nhiêu cảm giác căm hận kẻ đang đứng trên đài Điền Điền một mình ngồi xe bus trở về nhà,vừa đẩy cửa bước vào thì Lục Tuệ Mẫn đang chơi game,cô nàng cũng không quay đầu lại mà nói “Cậu về rồi à! Hôm nay sao lại về sớm như vậy?”Không nghe thấy cô trả lời, cô nàng nghiêng đầu qua nhìn, thì phát hiện Dư Điền Điền đang vùi đầu trên ghế salon im lặng không lên tiếng, cô hung hăng tự tát mình hai Tuệ Mẫn bị dọa giật mình, vội vàng lấy tai nghe xuống chạy qua, “Làm sao vậy làm sao vậy? Cậu muốn khóc sao?”Dư Điền Điền đôi mắt đỏ hồng ngẩng đầu lên nhìn cô, thút tha thút thít nói “Hôm nay Trần Thước mời mình lên đài thực hiện kỹ thuật tiêm thuốc, kết quả là tớ bị anh ta trách mắng làm chỗ nào cũng không tốt, chỗ nào cũng có lỗi sai. Duy nhất lúc tiêm vào không sai cũng trở thành sai bởi vì anh ta cố ý chọn ống thuốc quá thời hạn mà nói tớ mắc lỗi sai trí mạng…”Đầu tiên là cảm giác tức giận, đến cuối cùng là cảm thấy nhục nhã, mà trải qua hai tiếng đi bus về nhà, trong cô chỉ còn lại cảm giác thất bại cùng một vùng mơ màng.“Tớ không nghĩ mình đã đắc tội gì với anh ta hay anh ta khó chịu tớ ở điểm nào, anh ta cứ nhất định muốn làm nhục tớ như vậy. Nhưng tớ càng nghĩ lại càng không hiểu hai năm làm y tá, vì sao tay nghề lại kém cỏi đến mức tạo lý do cho anh ta hung hăng nhục nhã tớ.”Lục Tuệ Mẫn sửng sốt nửa ngày, mới chần chừ nói “Kỳ thật bác sĩ Trần này, làm việc hay nói chuyện với anh ta đều giống nhau, anh ta luôn nói những lời sắc bén, có đôi khi vì quá thẳng tính mà không quan tâm đến cảm nhận của người khác. Thật ra cậu cũng không kém cỏi như vậy, chỉ là kiến thức của cậu chưa vững, cho nên anh ấy mới tập trung chỉ ra những lỗi sai cho cậu, lúc ấy cậu liền cảm thấy vấn đề của bản thân là rất nhiều.”Dư Điền Điền không lên tiếng, buổi tối hôm nay cô vẫn đem mình nhốt trong phòng không ra, Lục Tuệ Mẫn lo lắng đứng ngoài cửa phòng cô nghe lén nửa ngày, kết quả nghe thấy âm thanh chém giết nhau kịch liệt trong thở dài một hơi, may mà Dư Điền Điền còn biết cách giải tỏa tâm Dư Điền Điền chơi game là giết người cả một đêm, cô coi toàn bộ đống quái thú lớn nhỏ kia chính là kẻ đã nhục nhã cô ở trên đài, cuối cùng tâm trạng cũng trở nên bình tĩnh hơn nghĩ, là vì kiến thức của cô chưa đủ tốt, nếu như quả thật đã làm đến mức thập toàn thập mỹ, cô sẽ không sợ người khác tìm xương trong trứng là lỗi của cô, cô sai vì không yêu cầu nghiêm khắc với bản thân, cho tới nay việc gì cũng qua loa được chăng hay nhiên, Trần Thước cũng có chỗ sai! Anh ta sai vì có cái miệng quá tiện quá độc địa, bằng không cũng sẽ không tố cáo cô với Mã chủ nhiệm, hơn nữa còn làm Thiệu Binh khó xử ở sao anh cũng không phải người tốt!Dư Điền Điền hung tợn tiếp tục xông pha chiến đấu, nhưng bởi vì cô không thường chơi game, nên cơ bản người bị giết … đều là cô =_=.Dù sao điều này cũng không quan trọng mà ha ha trọng là quá trình giải tỏa tâm trạng, cô tự an ủi bản thân.***Sau đó một tuần, Dư Điền Điền thay đổi toàn diện bản thân, trở thành một y tá thực cẩn thận, mỗi ngày trừ bỏ làm việc ăn cơm, về nhà cô đều cố gắng ôn tập kiến thức lý luận hai năm đã quên của ngày trong lúc làm việc, cô đều đem mỗi nhiệm vụ trở thành bài dự thi, thái độ vô cùng nghiêm túc, cẩn thận tỉ khi liên tục nhận được lời cảm ơn của người nhà bệnh nhân, Mã chủ nhiệm liền biểu dương Dư Điền Điền trước mặt mọi người, hơn nữa nước miếng tung bay nói“Đây chính là giác ngộ a! Nhớ hôm đó trong lúc vô ý tôi nhìn thấy cảnh y tá Dư cầm kim tiêm, hoặc là tìm không ra mạch máu loạn của bệnh nhân thì đâm loạn một hồi, hoặc là tay cực kỳ run rẩy, cắm vào xong lại rút ra, cắm vào xong lại rút ra… Các cô nhìn xem người ta, chẳng phải chỉ mới tham gia đại hội hai tuần thôi sao? Chỉ cần chăm chỉ chịu khó đến bây giờ đã đạt được biểu hiện rất tốt, trong tuần vừa rồi đã có mấy người nhà bệnh nhân đến cảm ơn tôi, họ nói là cảm ơn bệnh viện chúng ta đã bồi dưỡng được một y tá có kỹ thuật lại vô cùng kiên nhẫn như vậy.”Ông lại hận rèn sắt không thành thép chỉ chỉ vào mấy vị bác sĩ y tá năm trước có tham gia đại hội, “Các cô cậu học tập người ta đi, cũng cùng tham gia đại hội, tại sao người ta biết chuyện mà cố gắng,còn mấy người mỗi lần đến ngày tổ chức đại hội chỉ biết trốn tránh tôi, không phải sợ tôi bắt đi tham gia đại hội cho đủ số lượng đấy sao?”Dư Điền Điền uể oải mà lặng yên suy nghĩ bởi vì bọn họ không gặp phải một kẻ làm cho bọn họ mất hết mặt mũi, không thể không quyết tâm cố gắng như bác sĩ Trần mà thôi…Nhưng một giây sau, cô bỗng nhiên ngây ngẩn cả Chủ nhiệm nói trước khi cô tham gia đại hội, ông có tận mắt chứng kiến tay nghề tồi tệ của cô một lần, cho nên đây mới là nguyên nhân ông ta gọi cô tới phòng làm việc mà phê bình sao?… Không phải, không phải bởi vì Trần Thước đã tố cáo cô sao?Lần này Dư Điền Điền không dám chắc chắn nữa.
Tên convert Chuyện này ta quyết địnhThể loại Hiện đại, miệng tiện, ấm áp, HE…Số chương 50 ChươngConvertor [email protected]Raw QuickTranslate , Baike,…Biên Tập [Phương]Couple Trần Thước – Dư Điền Điền“Này, này, cậu biết tin gì chưa ? Nghe nói y tá Dư khoa nhi tỏ tình với bác sĩ Trần khoa ngoại đấy !”Cả ngày hôm nay, Dư Điền Điền đã nghe không biết bao người đồn thổi chuyện hiểu lầm cô tỏ tình với bác sĩ Trần khi lo lắng một hồi, cô tự an ủi bản thân , mình và bác sĩ Trần không ở cùng khoa, bác sĩ Trần nhất định sẽ không biết tin đồn này !Không ngờ tới giờ tan việc , bác sĩ Trần lại tự mình đến gặp cô“Y tá Dư , nghe nói em thầm thích tôi ? “….Nhiều năm sau đó , Dư Điền Điền mới biết, người tạo tin đồn bậy bạ ngày đó không phải ai khác mà chính là bác sĩ Trần …
truyen chuyen do em quyet dinh