truyện ma làng đại học
Giá trị văn hóa bản địa trong xây dựng môi trường cư trú của người Việt rất đặc sắc. Thể hiện trong việc thiết lập cấu trúc quy hoạch, thiết lập hệ thống hạ tầng, hình thái không gian, mặt nước. Thể hiện trong việc thiết lập môi trường cư trú hài hòa với
Cộng đồng anime, truyện tranh và trò chơi (ACG) hàng đầu Đông Nam Á, nơi mọi người có thể sáng tạo, xem và chia sẻ các video hấp dẫn. QUÁN CAFE CÀ KHỊA | Đại Học Du Ký Phần 258 | Phim Ngắn Hài Hước Sinh Viên Hay Nhất Gãy TV. 30 Lượt xem 05/09/2022. asd asd_
Lợi ích của việc phát triển du lịch tại làng gốm Bát Tràng221. Cho phép mở rộng thị trường và nâng cao hiệu quả kinh tế của làng nghề222. Duy trì và phát huy tính sáng tạo của người thợ223. Là phương thức để tài nghệ của người thợ gốm Bát Tràng ngày càng vang xa
64 36 danh hương Thăng Long - Hà Nôi vật lày được các nhà khảo cổ học xác định có niên đại từ tiê kỷ thứ 3 trước Công nguyên đến thế kỷ 1 sau Côn( nguyên. 3ên cạnh những dấu tích khảo cổ học, làng cổ Đô còn ưu giữ nhiều di sản văn hóa vật chất có giá trị
xuất bản Đại Học quốc gia Hà Nội năm 2001. Trong quyển này, Nguyễn Đăng Mạnh đã có sự so sánh khá tinh tế khi nhận ra sự khác biệt rất độc đáo của Nam Cao khi miêu tả bức tranh làng quê với các nhà văn hiện
Ich Will Dich Näher Kennenlernen Englisch. Trạng thái Đã FullChương mẹ ơi… con đỗ đại học rồi mẹ ơi, tôi đỗ đại học rồi mọi người ơi….Trên con đường đất của một làng quê nghèo thuộc tỉnh Hoa Thanh, Quyên cô gái nổi tiếng xinh đẹp, cầm trên tay tờ giấy báo đỗ đại học, Quyên vui mừng hô hoán. Vừa đi cô vừa nhảy chân sáo, hễ gặp ai cô đều đưa tờ giấy ra mà cong cái mỏ lên khoe. Ở bên này mẹ thằng Hà còn đang băm dở đống rau muống cho lợn, nghe giọng con Quyên hô hoán ở ngoài, mụ quẳng cái dao xuống đất đánh chát. Quay sang nhìn thằng Hà đang ung dung húyt sáo vuốt vuốt cổ con gà trọi, mụ ngứa mắt tiện cái chổi bên cạnh mụ đáp thẳng mặt nó mà thằng mả mẹ kia… giờ này còn gà với qué hả? mày ra mà nhìn con Quyên nhà bà Thu kia kìa, nó có giấy báo đỗ đại học đang khoe khắp làng, khắp xóm đây này. Còn cái loại mày sao đến giờ vẫn chưa thấy giấy đâu hả? Con người ta học hành cẩn thận còn con mình thì… 12 năm tao nuôi mày ăn học đúng là công cốc Thu cứ thế mắng thằng Hà xoen xoét, xoen xoét. Ở ngoài cổng ông Toàn văn thư đã có mặt từ bao hèm… làm cái gì mà mới sáng ra đã mắng cháu nó um xùm lên thế? Ấy chứ có chuyện gì thi để đó, mau…. ra ngoài này nhận thư giúp tôi để tôi còn đi giao chỗ khác. Tý nữa trưa nắng nóng đi ngoài đường ốm đau ra, rồi khổ cái thân già Thu chỉ tay vào mặt thằng Hà lườm nguýt, mụ quay sang nhìn ông Toàn vui vẻ chạy ai… hóa ra là bác Toàn đấy hả? khổ nuôi con ăn học bao năm, đấy bác xem con người ta đỗ trường này trường kia còn con mình thì… haizzzÔng Toàn đưa cái phong bì cho mụ Thu, lắc lắc cái đầu ông khuyên cứ phải làm quá lên, người ta có thông bão đỗ là do trường đó gửi giấy sớm. Đây thây cô không nhìn tờ giấy ghi gì đây à? Thôi kí nhanh lên cho tôi còn đi giao chỗ cái bút vào túi ông Toàn nổ con cup 65 rỉn ga phóng đi. Mụ Thu cầm tờ phong bì trên tay đọc nhẩm từng giấy báo nhập học… đại học… đại học ngoại thương Hà Nội. Hà…. Hà ơi… đỗ…. Đỗ đại học rồi con ơi… Mau…Mau chạy qua gọi cô chú sang đây tối nay mẹ làm cho mày 5 mâm ăn mừng nhanh lên….Thằng Hà nghe đến đây, nó quẳng con gà chọi sang một bên, chạy đến cầm tờ giấy báo chúng tuyển trên tay, thằng Hà ôm lấy cổ mẹ nó nhảy lên xung thế là con đỗ rồi hả mẹ? con đỗ đại học rồi… con được lên Hà Nội rồi…Cùng lúc đó ở nhà bên cạnh con Quyên cầm tờ giấy báo đỗ chạy về, nó đưa tờ giấy báo chúng tuyển ra trước mặt mẹ giọng điệu vui mẹ ơi… mẹ nhìn xem này, con làm được ước mơ của mình rồi, con đỗ rồi, con đỗ đại học Y rồi mẹ Lý còn đang thổi nấu cái gì ở trong bếp, thấy con gái chạy đến phe phẩy tờ giấy trước mặt. Đưa cánh tay run run ra đỡ lấy tờ giấy trắng phau phau của cái Quyên, bà khẽ thở dài một cái. Nhìn tờ giấy một hồi lâu đôi mắt bà Lý khẽ nhau lại, hai hàng nước mắt năn dài trên má. Đặt tờ giấy xuống đất bà quay sang nhìn con, đôi mắt giờ đây đã nhòe đi vì Quyên này… mẹ có chuyện này muốn nói với từ nãy đến giờ còn đang tươi tỉnh, nó không để ý đến sắc mặt bà Lý vui vẻ cầm tờ giấy mẹ nói đi... con đang nghe này….-Mẹ mới hỏi cô Hương làng bên cho con đi làm công nhân ở xưởng may trên huyện, chắc vài ba hôm nữa cô ấy qua gọi rồi sang đó làm luôn con còn đang vui vẻ cầm tờ giấy trên tay ngắm nghía, nghe thấy mẹ nói thế gương mặt cô đanh lại, ở bên ngoài có cơn gió phả vào khiến tờ giấy tuột khỏi tay cô. Quyên quay sang nhìn mẹ giọng lắp sao lại thế? con đỗ đại học rồi, con muốn đi học, con không thể vùi dập cuộc đời con ở cái làng nghèo khổ này được. Mẹ đừng bắt con đi làm mà con xin mẹ con gái không giữ được bình tĩnh, bà lý cố gắng trấn biết… mẹ biết con học rất giỏi, làm bác sĩ là ước mơ cả đời của con. Nhưng con biết đấy nhà mình nghèo, bố con mất từ sớm, một mình mẹ không thể nuôi mấy chị em con ăn học cùng một lúc được. Thôi ngoan nghe lời mẹ đi làm 1 vài năm, đợi có của để ra rồi mình đi học lại nha Lý dù biết là con gái đang rất vui, ước mơ làm bác sĩ đã theo Quyên từ cái lúc nó còn là một đứa trẻ con. Nhưng rồi nhìn hoàn cảnh nhà bà đến bữa cơm còn bừa đủ bữa thiếu, thì làm sao bà có thể lo cho con gái bà một cuộc sống bằng bạn bằng bè ở trên đấy đây. Rồi còn tiền học phí, tiền ăn uống nhà cửa làm sao bà có thể gánh vác được. Nhặt tờ giấy dưới đất Quyên chạy thẳng ra bên ngoài, nước mắt không biết đã tuôn ra từ khi nào ướt đẫm hai gò má. Bà Lý nhìn con gái bỏ đi thì cố gắng gọi với Quyên… dừng lại con… nghe mẹ bảo đã Quyên…Bóng dáng Quyên khuất dần bên ngoài cổng, cô ôm tờ giấy chạy đi. Cũng không biết là cô đi đâu, chỉ biết cô lững thưỡng đi như thế cho đến khi…-Quyên… mày đi đâu đêm hôm thế này? nay đỗ đại học không về ăn mừng đi à? Tao vừa thấy mẹ mày đi tìm mày dọc làng đấy. Hay vào nhà tao ăn cơm, mày biết không mẹ tao tổ chức cho tao 5 mâm ăn mừng Hà sau một hồi bia bọt, nó vác cái cần ra ngoài tính xả van cái ống nước, ra đến bên đường thấy con Quyên đi ngang thì chạy đến khoe khoang. Quyên quay sang nhìn thằng Hà cô trả lời ậm hả? chúc mừng mày nha. Nên đó học hành cẩn thận đừng phá như thời cấp 3 nữa Hà thấy con Quyên chọc ngoáy mình thì tức lắm, nó tính nói gì đó nhưng rồi bóng dáng con Quyên đã đi mất. Thôi thì nuốt cục tức vào bụng ngày mai tìm nó tính sổ sau. Mở khóa van ống nước thằng Hà huýt sáo thoải làm gì còn cái gì phê hơn cái cảm giác này đâu…. đúng là trời đánh tránh lúc đi….-Đi… đi cái mả cha nhà mày ý hả thằng kia?? Lớn bằng đấy tuổi đầu sắp đi học đại học đến nơi rồi, trong nhà có nhà vệ sinh thì không đi, còn ra ngoài đường đái bậy đái bạ nữa hả? Tao là mẹ mày tao còn ngứa mắt, thì ra ngoài có ngày chúng nó táng cho bỏ mẹ mày con Thu không biết đi ra từ bao giờ, thấy thằng con đứng trước cổng đi bậy. Ba máu sáu cơn, tiện trên tay có cái rổ rau mụ đáp thẳng đầu nó mà chửi. Thằng Hà còn đang dở dang, nó giật mình đánh thót, làm cho bao nhiêu tinh hoa bắn tóe toe loe ra quần, ra mẹ làm gì thế? con đi ra ngoài đường chứ có đi vào nhà mình đâu mà đứng đó mà cãi tao rồi mụ chạy đến vớ lấy cái rổ nhắm đầu nó mà táng, kéo vội khóa quần thằng Hà chạy tót vào bên trong nhà. Ở bên này cái Quyên lững thững đi về nhà, bà Lý thấy con về liền vội vàng chạy ra hỏi đâu mà giờ này mới về vậy con? mày làm mẹ đi tìm từ chiều đến giờ, thôi mau vào nhà ăn cơm không các em nó trong nhà Quyên nhìn mâm cơm chỉ vỏn vẹn vài hạt lạc kho, cùng với đĩa rau muống luộc. Nó quay sang nhìn 3 đứa em, đứa lớn thì mới học đến lớp 6, đứa nhỏ chập chững bước vào lớp 1. Gắp từng hột lạc còn đang phủ trắng nguyên lớp muối vào bát các em nó ân cần mau ăn đi mấy đứa, mai chị đi làm về có tiền mua thịt cho các em ăn nha. Mẹ cũng ngồi xuống ăn đi mẹ…Có vẻ như cả ngày hôm nay Quyên đã nghĩ thông mọi chuyện, mẹ nó nói đúng việc học đại học với nó là điều không thể. Gia đình nó quá nghèo, mẹ nó không thể một mình nuôi 4 chị em nó được. Ấy thói đời là thế đã nghèo rồi còn đẻ lắm, thôi thì nghèo tiền tài đổi lại ta được cái giàu tình cảm. Thời gian thấm thót thoi đưa, giờ đây thằng Hà cùng vài đứa trong làng, đứa nào đứa lấy chuẩn bị đồ đạc dắt tay nhau lên đường nhập học. Nhìn đám bạn đồng trang từng đứa xác ba lô đi, một cảm giác tủi thân xuất phát trong người cô, gục đầu vào đùi, Quyên vòng tay ôm lấy hai chân khóc nức cầm lấy số tiền này lên Hà Nội nhập học đi… nhớ cố gắng học hành cho cẩn thận. Chú Quyết mai đưa thằng Hà đi Hà Nội, tiện mẹ cũng nhờ chú đưa con theo cùng rồi. Nhớ học hành cho cẩn thận không được phụ công mẹ biết Lý không biết đã đứng sau lưng Quyên từ khi nào, bà đặt sấp tiền xuống bên cạnh Quyên, rồi quay người đi vào trong nhà. Nhìn những đồng tiên nhăn nheo trước mặt, Quyên cầm lấy rồi chạy lại ôm lấy mẹ cho con đi học thật sao?? nhưng rồi tiền đâu mẹ lo cho các em? Chúng nó cũng phải nhập học nữa mà. Con không đi học cũng được, hay thôi mẹ để tiền lại mà lo cho các bố cô… mấy nay mẹ nghĩ kĩ rồi. Đời mẹ khổ thì được, mẹ không thể để cho các con của mẹ khổ. Chỉ có ăn học mới nên người được thôi. Con cứ yên tâm đi học, ở nhà mẹ sẽ cố gắng chạy vạy lo thêm cho các rồi Bà Lý ôm lấy Quyên vào lòng, hai mẹ con cứ thế ôm nhau khóc rống cả lên. Một niềm hạnh phúc dần xuất hiện trong sâu thằm thâm tâm hai người. Chẳng là từ hôm biết con gái đỗ dại học bà Lý suy nghĩ nhiều lắm. Nhìn con gái thơ thẩn lương tâm bà không chịu được. Con gái bà nói đúng, chỉ có học mới có thể thay đổi cuộc đời của mẹ con bà sau này. Bà biết việc lựa chon của bà hôm nay sẽ khiến cuộc sống của bà sau này rất vất vả. Nhưng vì tương lai các con dù cho có phải đi vay đi mượn, hay phải đánh đổi cả cuộc đời bà, bà cũng sẽ chấp hôm đó Quyên vui lắm, nó nằm trằn trọc không sang ngủ được, sự hồi hộp đã lấn áp hết tâm trí của nó. Quyên quay ngang quay dọc, ngồi dậy bước ra ngoài nó thấy mẹ đã ở đó từ bao giờ. Có vẻ như bà Lý đêm nay cũng không sao chợp mắt được. Đứa con gái ngoan ngoãn của bà, giờ đây nó phải ra bên ngoài kia với đầy rẫy những cám dỗ. Liệu rằng cuộc đời của con gái bà sẽ đi đâu về sao giờ này mẹ vẫn chưa ngủ?Quyên đi ra cầm cốc nước trên tay, nó đưa cốc nước cho mẹ rồi ngồi xuống hỏi han. Bà Lý quay sang nhìn con gái một lượt vui vẻ con còn chưa ngủ? hồi hộp không ngủ được à. Thôi quay sang cho mẹ ngắm nghía con gái mẹ chút xem nào, càng lớn lại càng xinh đẹp thế mẹ con vui vẻ tâm sự với nhau từ chuyện khi Quyên còn bé tý, cho đến những chuyện trên giời dưới bể. Sáng ngày hôm sau đúng như đã hẹn, chú Quyết cùng thằng Hà đã đứng trước cổng nhà Quyên ơi… đi thôi bạn tôi ơi, nhanh nào không nỡ giờ xe chạy trong nhà Quyên cùng bà Lý lục cục kéo ra túi lớn túi bé. Thằng Hà nhìn thấy mồm nó há hốc cả Cái gì thế này Quyên… mày tính vác cả đống này nên Hà Nội ấy hả? Nhiều… nhiều thế này rồi tý mày vác đi làm sao?-Đúng… đúng đấy chị Lý, xem cái gì cần mang thì mang, chị để cháu nó vác nhiều như này rồi lên đó sao cháu nó mang theo Quyết nhìn mấy bao tải dưới chân Quyên, giật mình chú quay sang cất giọng khuyên nhủ. Bà Lý nhìn hai bố con thằng Hà ngượng ngùng giải biết đấy, nhà tôi nghèo đâu có khá giả như nhà chú. Trong này cũng chỉ có rau cỏ với ít lạc khô. Tôi chuẩn bị cho cháu nó lên đó còn có đồ để mà ăn uống nữa bà Lý có vẻ hiểu sai ý của mình, chú Quyết vội vàng lên ơi chị Lý, ý em không phải là nói nhà chị nghèo hay nhà em giàu gì cả. Chẳng phải hôm qua chị bảo cho con bé ở kí túc xá hay sao? chị không tìm hiểu gì à! kí túc là họ nghiêm cấm việc nấu nướng đồ đạc ở trong một hồi lời qua tiếng lại, hành lý của quyên rút gọn lại chỉ vỏn vẹn có 2 túi đựng quần áo. Bà Lý lo lắng nhét thêm vào tay con vài chục nghìn tiền lẻ dặn còn đúng bằng này thôi con cầm lấy, lên trên đó nhỡ hết tiền ăn thì cố gắng mua tạm gói mì mà ăn thêm cho qua ngày. Đợi sang tháng mẹ lại gửi lên thêm cho đi nhanh nhanh kẻo muộn giờ bây giờ. Thằng Hà sách hộ bạn cái túi nhanh nên. Đàn ông con trai không thấy ga lăng gì cả. Thế này rồi bao giờ mới có bạn gái dẫn về ra mắt, mày là mày thua xa bố mày hồi trẻ rồi Quyết vừa nói vừa đẩy đẩy hai đứa đi, bà Lý đứng đó nhìn bóng dáng 3 người, khuất dần phía xa thì mới quay đầu đi chị Lý… cháu nó đi học rồi hả? Thôi vào chỉ cho em xem con lợn ở đâu để em còn bắt. Đến trưa em còn có thịt mà giao cho người ta nữa Định xề phóng con xe chở lợn đến trước mặt bà Lý, lão gạt chân chống đánh cốp một cái, đưa tay vuốt vuốt quả mào gà đỏ như đít gà chọi cất giọng hề hề. Bà Lý nhìn thấy lão thì cũng vui vẻ đáp làm gì mà cứ rối cả lên thế? chú ra ngoài tóm lấy con to cho chị, còn con nhỏ để đó tết qua bắt sau nhà bà Lý nhìn hai con lợn phổng phao, trong lòng không khỏi tiếc nuối. Hai con lợn này bà dự gần tết bát lấy chút tiền mua chút đồ tết, cùng với để lại lo chuyện học hành cho 3 đứa nhỏ. Nhưng rồi vì lo tiền học cho con bé Quyên mà bà đành cắn răng bán trước lấy một con. Lão Định xề nhanh thoăn thoát đã buộc 4 chân con lợn mà bế thốc lên cái chà trông thế mà nặng phết nhể, bốn… bốn mơi tám cân tròn nhé chị Lý. Tý qua nhà em em gửi nốt chỗ còn lại, em xin phép em về công việc nhà gấp rồi lão quẳng con lợn lên xe phóng mất dặm. Chị Lý nhìn con lợn cứ thế bị đưa đi trong lòng không khỏi sót xa. Về phần Quyên sau vài tiếng ngồi trên xe khách giờ đây cô cũng đã đặt chân đến Hà Nội, nhìn những tòa nhà cao ngút san sát nhau Quyên cùng Toàn mồm không khỏi há úi giời ơi… Này Quyên… mày có nhìn thấy cái tao đang nhìn thấy không Quyên. Từ bé đến giờ tao chưa nhìn thấy cái nhà nào cao như cái nhà Hà chỉ tay vào mấy tòa nhà cao tầng, miệng nó không khỏi suýt xoa. Con Quyên cũng chẳng khác thằng Hà là bao, mắt nó cứ gián theo từng cái chỉ tay của thằng Bíp…. Bíp…. Này…. mắt chúng mày để sau gáy à mấy đứa kia?Hai đứa chúng nó mải nhìn mà chẳng biết đi ra giữa đường từ khi nào. Chú Quyết thấy có tiếng còi vội quay thông cảm cho cháu nó mới lên Hà Nội còn hơi bỡ ngỡ, mong anh bỏ quá Nhà đàn ông ngồi trong ô tô nói rồi khóa cửa kính đạp ga đi thẳng. Chú Quyết quay sang dặn khéo hai đứa, rồi nhanh tay bắt tạm chiếc taxi. Đường đi đến trường thằng Hà, sẽ đi ngang qua trường của Quyên, nên cả 3 bắt chung 1 xe. Sau khi chào tạm biệt chú Quyết cùng thằng Hà, Quyên quay người đi vào trong trường. Dòng chữ đại học y hiện ra khiến Quyên nhảy lên vì sung sướng. Nhìn tòa nhà đối diện cổng chính, Quyên trầm trồ khen trường của mình đây sao? không ngờ ở ngoài nó to với đẹp như thế cháu bé, cháu vào đây tìm gì? Này cháu gì ơi, có nghe thấy chú gọi không?Vì mải nhìn ngắm ngôi trường mà Quyên đi ngang qua phòng bảo vệ lúc nào không hay. Tiếng chú bảo vệ gọi khiến Quyên giật mình quay dạ,,,, cháu xin lỗi, cháu mải ngắm trường quá nên không nhìn thấy các chú. Cháu vào để nhập học chú sinh viên mới đấy hả? sau qua nhớ phải khai báo cẩn thận đấy biết chưa, thôi mau vào đi muộn giờ rồi cháu vào ngay đây ạ, cháu cám ơn đầu chào chú bảo vệ Quyên cắm đầu cắm cổ chạy vào trong, nhìn bóng dáng đứa bé trước mặt chú bảo vệ lắc lắc xinh xắn thế này, lại ngốn zai trong trường lắm đây. Hầy…..Việc nhập học của Quyên cứ thế suôn sẻ cho đến 5h chiều, sau khi làm nốt thủ tục nhận phòng kí túc xá. Quyên cùng vài bạn được thầy giáo đưa lên nhận phòng. Dừng chân trước tòa nhà 15 tầng Quyên quay sang nhìn thầy cất giọng thầy… đây là kí túc xá của trường mình sao?Thầy giáo gật đầu với Quyên rồi vào thang máy bấm tầng 13.“Tinh…”Sau tiếng kêu cửa thang máy mở ra, đập vào mắt Quyên là hành lang dài hun hút thi thoảng ánh đèn mập mờ chập vào đi, phòng của em là phòng 1308, nó nằm ở cuối hành lang rồi thầy giáo nhanh chóng đóng cửa thang máy lại, ánh mắt của thầy dường như không dám nhìn vào bên trong. Đợi cho cửa thang máy khép lại, Quyên quay người bước đi. Đi ngang qua căn phòng chính giữa, Quyên cảm thấy như ở đằng sau có ai đang nhìn mình chằm chằm. Cô quay lại nhưng thoạt nhiên không thấy gì cả. Chỉ thấy ở đằng xa những bóng đền mập mờ lúc bật lúc tắt. Thi thoảng nghe thấy âm thanh sèn sẹt, của bóng điện mỗi khi phát sáng. Quay người Quyên đi thẳng đến phòng 1308. Cô đưa tay lên gõ cửa.“Cộc… cộc…. cộc….”Tiếng gõ cửa phát ra, sau một hồi không thấy ai mở cửa, Quyên đánh liều vặn chốt cửa đi vào. Sau cánh cửa là một màn tối thui, còn chưa biết công tắc điện ở đâu thì ở đối diện cô có bóng đèn lập lòe xanh ngòm thắt ẩn thoắt hiện. Ngay trong góc tường một gương mặt xõa xượi hiện ra. Gương mặt lao thẳng về phía Quyên khiến cô hét toảng cả lên, ngã lăn ra đất Quyên đưa tay ôm đầu run aaaaaaaaa… hu hu mẹ ơi…. Có ma… có ma mẹ ơi…-Ha… ha…. Ha…. Tao đã bảo mày rồi, kiểu gì cũng sẽ như thế này mà…. ha ha haÁnh đèn điện hiện lên thắp sáng cả căn phòng. Trước mặt quyên lúc này là 4 bạn nữ khác. Sau khi đỡ Quyên vào phòng mọi người giới thiệu làm quen lẫn nhau. Được biết cả 4 bạn lần lượt là Trang, Mai, Quỳnh. Trâm đều bằng tuổi Quyên, và cùng nhập học trong ngày hôm nay. Sau khi màn giới thiệu đã đâu vào đấy cả đám rủ nhau đi ăn. Vì Trong người không còn nhiều tiền, cũng như cả ngày đi đi lại lại khiến Quyên cảm thấy trong người hơi mệt, nên cô khéo léo từ trối. Nằm nhìn căn phòng rộng rãi Quyên ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Cùng lúc đó ở bên ngoài hành lang, có bóng người đàn bà, đi ngang đi dọc khắp hành lang, thi thoảng lại thở ra khè khè đầy kinh dị.
Bí ẩn chuyện Ma Hồ đá Làng Đại Học Chuyện 1 SỰ KIỆN ĐẦU TIÊN Hồi xưa cái khu vực hồ đá bây giờ là cái mỏ người ta khai thác đá, mìn nổ rầm rầm suốt ngày, các loại xe cơ giới đi lại suốt, bụi mù trời. Domain Liên kết Bài viết liên quan Truyện ma làng đại học Ma Làng Ma Làng, Nghe đọc truyện audio hay nhất tuyển chọn kỹ lưỡng ☑️ Nghe truyện MP3 tổng hợp đa dạng về thể loại ☑️ Âm thanh chất lượng cao ☑️ Giọng đọc lôi cuốn ☑️ Nội dung hấp dẫn sẽ mang đến những chươn Xem thêm Chi Tiết Truyện ma làng quê Truyện ma làng quê, Chúng ta bài trừ mê tín dị đoan, nhưng không bao giờ coi thường TÂM LINH. Chuyên trang tổng hợp tất cả những câu chuyện tâm linh mới nhất, thực tế nhất và hay nhất. Phong tục tâm l Xem thêm Chi Tiết
Chuyện 1 SỰ KIỆN ĐẦU TIÊN Hồi xưa cái khu vực hồ đá bây giờ là cái mỏ người ta khai thác đá, mìn nổ rầm rầm suốt ngày, các loại xe cơ giới đi lại suốt, bụi mù này người ta nổ trúng mạch nước ngầm nước nó dâng mạnh quá nên ko khai thác dc nữa, phải bỏ, phần nữa địa thế ở đây ko có lối thoát nước. Nước ở các mạch thông với nhau nên các hồ nước trong khu vực thường có mực nước như nhau. Lúc xưa bỏ hồ, mấy xe cơ giới rút đi hết nhưng còn 1 chiếc nằm lại, ko lên kịp vì nước lên nhanh lắm. Từ những ngày đầu bọn tôi tới thì nơi đây vẫn còn là cái mỏ đá sâu hoắm, từ trên cao nhìn xuống chỉ thấy cái xe cẩu nằm giữa hồ nhỏ xíu Mực nước ở hồ đá lên nhanh lắm, khủng khiếp lắm, trong vòng 2 năm đã lên 20m rồi. bạn nào đi ngang giờ sẽ thấy nước ngập lên bờ luôn chứ ko còn thấy vách đá nữa. À quên kể phía sau hồ là trường bắn cũ, nhưng câu chuyện tôi kể sẽ ko liên quan gì tới trường bắn, mặc dù nghe nói khu vực đó cũng nhiều ma cỏ lắm Cái chết đầu tiên ở khu vực này, tôi nghe kể là 1 cô sv ở dh quốc gia. Tự tử vì thất tình, nghe đâu là vừa làm vừa học nuôi bạn trai suốt mấy năm dh, xong rồi bạn trai tốt nghiệp xong chuồn, hận tình mà tự tử Nhưng lúc đó nước chưa cao như giờ, nên độ cao từ vách đá xuống cũng tầm 50m. Rơi xuống thì va chạm với mặt nước cũng đủ làm nát bầy nhầy phổi phèo, nội tạng rôi… nên người ta nói bạn ấy chết thảm lắm, nước còn cạn mà ko vớt dc xác… Vụ này tôi ko trực tiếp chứng kiến nên ko có gì để kể thêm, nhưng sau khi cô gái đó chết, có rất nhiều cái chết và vụ việc bí ẩn xảy ra ở đó. Một số cái chết là tự tử, một số thì lại cực kỳ bí ẩn, ko rõ nguyên nhân nên cơ quan chức năng kết luận là tai nạn Xét về tâm linh, các bạn nghĩ rang 1 người chết oan sẽ bắt 1 người về thế mạng là xong để dc siêu thoát thì sai lầm, sai lầm cực kỳ… Tôi nghe ngoại tôi từng nói là, sẽ tùy vong ác hay lành, thì bắt theo số người thế mạng khác nhau, một số vong khi không có gì lưu luyến tại trần đời thì chỉ cần đọc kinh cầu siêu, ma chay, cúng kiếng là xong Ác vong thì cần bắt người thế mạng để đầu thai, nên mới có chuyện ma bắt hồn, ma dấu, hay tùy khu vực nào có cái vong ác nó trấn, khu vực đó hay xảy ra chuyện chết chóc bí ẩn, Hồ Đá làng DH thủ đức là kiểu như vậy Tiếp theo tôi sẽ kể 1 chuyện e trực tiếp chứng kiến, chứ những chuyện ko chứng kiến dc thì các bạn ở khu vực này cũng chắc đã nghe đồn nhiều rồi HỒ ĐÁ – CHUYỆN CHƯA KỂ Chuyện 2 BA CÔ GÁI… Hồi ấy bọn tôi thích bơi ở hồ này lắm, trẻ trâu sợ gì bố con thằng nào. Phong cảnh đẹp, nứoc mát, không gian rộng, thoáng đãng. Lâu lâu còn dc xem mấy cặp bán cháo lưỡi trên bờ hồ nữa. Dù biết là có nhiều người chết trong hồ, năm nào cũng có mấy vụ nhưng mà sự cuốn hút của hồ đá là không thể bàn cãi. SV ra đó hóng gió, bơi lội, các đôi tình nhân thì tâm sự, studio thì chụp ảnh cưới ảnh nghệ thuật, nhiều người ra đây chụp ảnh kỷ niệm. Nói chung là muôn vàn lý do nhưng chung quy lại là vì hồ đá đẹp. Khác biệt với sự xô bồ, tấp nập của thành phố nên mọi người vô tình bỏ qua sự nguy hiểm vô hình và hữu hình tồn tại ở đó, nó sẵn sàng lấy mạng bất cứ ai vào bất cứ lúc nào . Chiều hôm đó, tôi và 3 người bạn cùng phòng tạm gọi là an,bình,chiến đi bơi như mọi ngày. Đến chap choạng thì đi lên bờ về, lúc này còn 1 ông đứng câu cá ở đó. tôi hỏi ổng câu dc nhiều cá ko chú? Ổng trả lời “chú vừa mới câu thôi chưa dc con nào hết”. Lúc này 3 cô gái công nhân bên khu chế xuất linh trung đi xuống để chụp ảnh. Nghe đâu là mai cả ba lên tàu về quê ăn tết với gia đình nên hôm nay ra đây chụp ảnh làm kỷ niệm. tôi để ý thấy cũng chụp nhiều lắm, sau đi xuống gần mép nước thì ông chú câu cá nói ” mấy cô coi chừng té đó nghen, dưới đó đá dốc dữ lắm”. Sự lịch sự của chú già dc trả lời bừng mấy cái bĩu môi và câu nói đầy chua ngoa ” Cha già mắc dịch toàn nói xui hà” . Ba cô gái đó bỏ mặc lời cảnh tỉnh cũa chú già câu cá và đi xuống sát nước để tạo dáng chụp ảnh. Chú đi câu thấy vậy không thèm nói nữa mà bỏ đi kiếm chỗ khác yên tĩnh hơn để câu, Tụi tôi cũng mặc kệ để đi về, chuyện ai nấy lo. Hôm sau, tôi đọc báo thấy có tựa 3 cô gái tử nạn hồ tử thần tôi ko nhớ rõ tít lắm. tôi cũng hết hồn lắm. Nghe đâu 1 cô trong lúc tạo kiểu thì trượt chân ngã xuống nước, mà cái hồ này ác cái chỗ cạn chỗ sâu, chỗ đá nhọn chỗ đá dốc. Vì đó là nơi khai thác đá lúc xưa nên địa hình phức tạp. Cô gái rơi xuống thì hoảng loan, 2 cô kia thì thiếu kiến thức .Thế là xuống với tay cứu ra nhưng bị lôi xuống chết cả 3. Nước lạnh, dễ chuột rút, gặp chỗ đá dốc và sâu, nên 3 cô đuối nước rồi chết. Đây là cái chết thứ n rồi, nhưng là lần đầu tiên tôi tận mắt thấy. Báo đài lúc đó cũng rùm beng, mà mọi người chả ai quan tâm nên người người vẫn cứ tắm, nhà nhà vẫn ra chơi . Sự việc cũng không có gì, cho đến khi tôi nghe thằng a, 1 trong 3 người bạn ra tắm cùng tôi chiều hôm đó nhắc lại” khoảng giữa hè, còn nhớ có vụ ca nô lật trên hồ đá, 3 thằng chết ko”, Ổng còn nói thêm là ” cái hồ này bao nhiêu nam chết, thì phải có bấy nhiêu nữ chết, từ dạo cano lật đến giờ, ko có nữ nào chết cả, nên dịp cuối năm này, xui 3 cô này đi trúng giờ bị ác vong để ý bắt giết mất”. tôi thì tôi cũng ko tin chuyện ma quỷ, nhưng mà thôi có kiêng có lành, tính tôi cũng nhát, nên ko dám mò ra tắm nữa…
Bài viết cùng chuyên mục Thơ Chúc mừng ngày 8-3 - chúc các chị em luôn vui vẻ, và thật nhiều tiền Những câu truyện cười và truyện ngụ ngôn chọn lọc KÉN CHỒNG nghiêm túc xin đừng đùa Đọc đi đọc lại mà vẫn thấy buồn cười. Ai muốn lấy chồng sớm thì tham khảo nhé. Tổng hợp chuyện cười cực hay 2017 Truyện ma Ký túc xá Đại học Quốc gia. Xin chào mọi người, mình bắt đầu làm sinh viên từ 2011, ở hết năm nhất tại khu nữ A5 của KTX ĐH quốc gia HCM. 1 năm ở làng ĐH có cực nhiều kỉ niệm với mình và ko thể bỏ qua những dấu ấn kì quái trong khu này. Mình xin kể dăm ba câu chuyện mà mình đã kinh qua để góp “sợ” cho mọi người… Truyện ma Ký túc xá Đại học Quốc gia 1. Chiếc nón lá treo lơ lửng mép giường và tiếng nói thì thầm2. Tiếng gõ bàn phím và giường rung lắc3. Bóng ma ngồi trên giường tầng 1. Chiếc nón lá treo lơ lửng mép giường và tiếng nói thì thầm Thời điểm này mình mới vào được vài tháng, ko biết tí gì chuyện ma quỷ mê tín vớ vẩn tại đây đâu. Tâm thế rất thoải mái, phòng 6-8 người ở cũng rất vui. Bình thường mình ngủ cũng sâu giấc, hiếm khi tỉnh nữa đêm nhưng hôm ấy khoảng 2h sáng, mình tự dưng giật mình và mở mắt ko biết vì sao. Bất giác nhìn lên trên mép giường phía trên KTX kê giường tầng, mình năm giường dưới, giường trên chưa ai vào thì thấy 1 chiếc nón đi biển treo lơ lửng sát mép. Mình tưởng là mơ màng nhưng mình nhìn dc rất kỹ chiếc nón, màu trắng, được đan bằng lá dừa, tua rua. Lúc đó mình chỉ nghĩ, chiếc nón này nhớ trong phòng ko ai có, và sao lại treo ở tư thế này, và còn được nhấc lên nhấc xuống nhẹ, cứ như ai đang cầm từ phía trên. Mép giường bên ngoài ko ai đóng đinh mà treo đồ cả. Mình nhắm tịt mắt, chân cứng đờ, lạnh ngắt và tầm 2′ sau hé mắt ra thì chiếc nón biến mất. Oimeoi… không hiểu luôn. Bây giờ mình đã 25 tuổi rồi mà vẫn còn nhớ hình ảnh chiếc nón ấy treo kiểu éo le giữa đêm khuya. Hôm ấy mình học tiết sáng, 11h30 là về KTX ăn xong ngủ. Cả phòng có 1 mình thôi, mọi người đi học hoặc về nhà hết trơn. Minh đang ngủ thì nghe loáng thoáng có tiếng nói chuyện ở giường trên, nội dung nghe được là “M về quê à” “Ừ, tao về nhà” , “Thế bao giờ m lên”, “T chưa biết”. Mẹ ơi, phòng 100% ko có ai ngoài mình, vậy thì tiếng nói chuyện qua lại kia ở đâu ra? ————– 2. Tiếng gõ bàn phím và giường rung lắc Có 1 khoảng thời gian mình luôn nghe thấy tiếng bàn phím gõ liên tục từ lúc 11h đêm trở đi. Lúc đầu mình chỉ nghĩ là do mấy chị em thức khuya chat chít or làm bài tập gì đó. Nhưng mọi sự không đơn giản khi mình xác nhận 1 hôm cả 6 đứa đã tắt hết đèn và máy tính tối om đi ngủ hết. Tiếng gõ phím vẫn rào rạo, rõ mồn một bên tai. Mình suy nghĩ có khi nào là phòng bên, nhưng thấy hầu như không có khả năng đó. A5 và A6 là 2 khu xây lâu đời nhất KTX, phòng rộng và kín theo kiến trúc Singapore, cách âm lại tốt. Ko có chuyện gõ phím từ phòng bên kia và bên này nghe rõ như vậy. Sáng ra hỏi mấy đứa cùng phòng tụi nó bảo thỉnh thoảng vẫn nghe, nhưng nhắm mắt cho qua. Mà tiếng gõ ấy kì lạ ở chỗ là không cho mình cảm giác là xuất phát từ phía trên hay bên nào cả, mà nó cứ lơ lửng ở lỗ tai. Phòng mình tổng cộng có 4 giường tầng, trong đó có 2 giường trên của 2 con bé yếu bóng vía nhất liên tục report là bị rung lắc lúc nửa đêm. Chúng nó bảo rung như động đất, như kiểu ai đó bám vào cột giường mà cố ý lắc lấy lắc để. Mình bảo có khi do đứa giường dưới trở mình nên mới rung, chúng nó liền bảo ko phải, trở mình rung kiểu khác, đây là rung đều liên tục, không ai trở mình mà rung vậy cả. Mình cũng ko quan tâm lắm, do mình nằm giường dưới, ko bị hiện tượng này. 1 tối con bé học Nhân văn KTX là có 5 trường thành viên của ĐH quốc gia ở chung luôn bảo mình lên ngủ cùng nó, nó sợ khó ngủ vì giường rung. Mình đồng ý lên ngủ với nó, lúc khoảng chắc gần 12h đêm đang thiu thiu thì… cha mạ ơi, cái giường nó rung thật các bác ạ. Rung bần bật như kiểu gắn máy mát xa vào ấy. Mình toát mồ hôi chân, nhưng douma tức quá vẫn ngó xuống giường dưới xem sao thì con nhỏ Bách khoa giường dưới vẫn đang ngủ. Lúc này mình quay sang lay con nằm cạnh “Loan…Loan… mày có thấy cái giường nó rung ko?” Nó ko bảo j nên mình đành nằm xuống ngủ tiếp. Sáng dậy hỏi nó thì nó bảo nghe thấy mình gọi nhưng nhắm tịt mắt và ko dám trả lời, mấy tối rồi nó đều rung như vậy. ————– 3. Bóng ma ngồi trên giường tầng Thời điểm tháng 7,8/2011 là lúc phòng tụi mình hơi hoang mang vì những hiện tượng lạ kì như vậy. Thế là có 3 con bao gồm mình, con Oanh học Bách Khoa và con Yến học Tự Nhiên dọn xuống sàn ngủ cùng nhau. Con Yến người gầy rớt, xanh reo lại hay tưng tưng nói mớ, sợ ma nhất nên cho nó nằm giữa. 2 đêm đầu trôi qua ấm cúng, 3 con nằm sát nhau, sáng thì ai về giường nấy. Đến đêm thứ 3 thì có chuyện. Đang ôm nhau ngủ say sưa thì con Yến cựa mình rồi bất ngờ la toáng lên “Maaaaaaaa…. maaaaaaaa… có maaaaaaa” rồi trùm chăn run bần bật. 2 đứa mình bật dậy, hỏi nó “Yến, mày mớ à?” Nó rên trong chăn rồi im re, 2 đứa nhìn nhau xong liền co rúm người lại, cũng trùm kín chăn ngủ tiếp và cứ tạm nghĩ là nó nói mớ. Sáng hôm sau, phòng đủ người, nó liền kể ngay tối qua ko phải nó nói mớ, mà nó nhìn thấy “người ta” thật. Nó đang ngủ thì trở mình, mở mắt thì tầm mắt nó bao quát giường trên thì nó thấy 2 cái chân thòng xuống, kẹp vào cái cột sắt để mắc màn. Đến khúc 2 cái chân đó là nó muốn tắt thở nên ko dám nhìn lên trên nữa nên ko biết dung mạo ra sao. Mà cái giường “người ta” ngồi vắt vẻo cũng chính là cái giường…của nó. Nghe xong cả phòng câm nín, thở dốc và no comment. Tóm lại, càng ở thì càng nghe nhiều chuyện li kì truyền từ đời này sang đời khác, có cả chuyện 1 hôm nhà lấy nước của KTX thấy có nhiều tóc lẫn vào trong nước, kiểm tra thì thấy có người chết trong bồn chứa, rồi chuyện hiếp giết, bóng ma mặc áo dài trắng thời thập niên 70 đi guốc mộc nhưng đầu lại để trọc. Phòng mình có chị học năm 3, lớn nhất nên luôn điềm tĩnh, tụi mình cũng thắc mắc. Mãi về sau chị mới nói những chuyện này c đã thấy nhiều rồi, cũng ko làm j được, nếu bây h c cũng sợ như tụi e thì mình còn ở làm sao được nữa. Cũng ko thiếu người dọn ra khỏi KTX trước thời hạn do nhìn thấy thứ ko nên thấy. Những chuyện trên chỉ là chuyện của phòng mình thôi. Mình thuộc dạng ko phải yếu bóng vía, cũng khá tỉnh táo, nhưng phải công nhận khu nhà A5 này dù đi đâu ở ngoài nóng mấy, khi vào là thấy mát lạnh, nhiệt độ giảm hẳn, kiến trúc khép kín, cửa gỗ màu sắc âm u. Cũng có 1 số phòng ko bao h để sv vào ở mà khóa chặt, nghe nói bác bảo vệ có đặt bàn thờ bên trong. Lãnh đạo KTX thì đương nhiên ko bao h đả động, họ ghét nhất tin đồn ma quỷ. Hết năm nhất mình dọn lên trung tâm TP ở, vì vậy về sau mình cũng ko có dịp nghe nhiều nữa. Đó là những hiện tượng ma quái nhất là mình thấy cho tới h, hiện mình đã đi làm và ko bao h gặp phải tương tự như ở KTX hồi đó. Nguồn Truyện Ma Nửa Đêm
Ma Làng - Tiểu ThuyếtTất cả chất liệu để dựng lên khuôn hình cảnh vật, con người trong cuốn sách này. Tác giả đã tìm nhặt ở cái làng quê lở lói, nghèo khổ bám quanh viền núi Châm, chạy nhoài ra phía bờ sông Lô - ở chỗ con gà gáy ba tỉnh cùng nghe thấy."Mưa bàng hoàng khi nhận ra mình đang nằm gọn lỏn giữa cái máng nứa nổi lềnh phềnh trên mặt sông. Cô đảo mắt nhìn quanh, cái máng nứa một nửa ẩn vào cái hang đá, một nửa được che kín bởi mấy tàu lá cọ bẻ khum lại. Buổi chiều mặt sông phẳng ngắt, trên vách cái hang đá, những vú nước rớt xuống tong tỏng. Nhìn sâu vào trong lòng cái hang có ánh đèn mập mờ nhảy múa trong nước, qua ánh sáng mập mờ đó lại thấy những cái cũi giống như cũi lợn ngâm trong nước. Thỉnh thoảng trong những cái hũi ấy lại rùng rình những con cá nhô lên xoè những cái đuôi dẻ quạt to quấn quýt vào nhau. Mưa ngơ ngác và hình dung ra cung của vua Thủy Tề. Có lẽ nhà vua đã đón cô về chỗ vĩnh hằng, thanh thản. Không phải vấn vương với trần ai, không còn sợ tiếng eo xèo của người làng Lộc bêu dếu Mưa là cô gái chửa hoang nữa. Mưa thấy trong lòng mình bập bềnh như mơ, như thực. Cái cảm giác ấy khiến Mưa không tỏ được mình còn sống hay đã chết. Nhưng kia lồ lộ một vì sao dậy sớm đang rơi nhấp nháy trên mặt sông. Mưa ngước nhìn, một chiếc thuyền mui đang rẽ nước bơi vào cửa cái hang đá. Giữa cái thuyền là một thân hình đen trùi trũi, Mưa tròn mắt nhìn, một trăm phần trăm là thằng Nghiệp rồ, thằng Nghiệp rồ ở cái vụng hòn đá Gáy. Mưa rợn người, cô định kêu rú lên thì giọng cái thân hình đen trùi trũi ấy tràn ra bến sông mát dịu- Tao có ăn thịt người đâu mà mày sợ, thấy mày dập dềnh giã gạo, tao túm tóc lôi về đây. Chậm tay một tý nữa thì mày yên phận về nằm với hà bá rồi. Về với hà bá, nó hút hết máu, mấy hôm mày nổi phồng lên, cái bến Gáy này lại thêm một hồn ma nữa và vớ vẩn tao lại bị người làng Lộc ghép tội, vào tù lần nữa có mà hết đời! Hắn than thở. Mưa bảo- Anh là thằng rồ, người làng Lộc chấp anh làm gì, vả có ai người ta để ý đến anh. Mà anh vớt Mưa làm gì? Mưa tự đi chết Sao mày phải tự đi chết? Hắn Anh hỏi làm gì? Mưa lắc đầu nhưng nhìn vào gương mặt của hắn, nước mắt Mưa tự nhiên ứa ra, giọng Mưa thút thít như đứa trẻ bị đánh đòn Mưa bị bạc tình!- Đứa nào bạc tình với mày?- Thằng Ất con ông Ông Tòng chủ tịch xã! Mày lại ham chỗ quyền quý rồi! Hắn lại thở Mưa có ham đâu! Cả nhà chỉ có mình Mưa là chưa có đôi, có lứa. Theo việc học hành, thi cử chả đỗ, ở quê làm gì được, lấy chồng Mưa muốn gần gũi anh em, vả thằng Ất nó cũng cứ theo Mưa dều dễu. Nó ngọt nhọt thề bồi. Mưa từ chối, nó còn quỳ xuống ôm lấy chân Mưa. Mưa núng lòng, ai ngờ khi đạt được nguyện vọng, nó lại ngoảnh đi. Bây giờ cái bụng Mưa cứ mỗi ngày một ình ra. Mưa sợ lắm. Mưa sợ đời Mưa lại giống chị Ló ở làng mình thì nhơ nhuốc lắm. Mà nếu phải như thế thì bố Mưa sẽ từ mặt Mưa mà không khéo ông còn uất lên mà chết. Nghĩ vậy, Mưa liều...".Mời bạn đón đọc.
truyện ma làng đại học